Ngày tôi đậu đại học...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Ngày tôi đậu đại học...

Bài gửi  dinhnen on Thu Aug 26, 2010 7:33 am

Vài cú click chuột nặng nhọc vì mạng có vấn đề đã khiến tôi...bí thở. Kết quả thi đại học hiện lên trong chớp nhoáng, tôi vỡ òa trong hạnh phúc...


Ai cũng có một khoảnh khắc đáng nhớ trong đời. Với tôi, cảm xúc mạnh mẽ nhất và nhất trong suốt 18 năm qua chính là lúc lên mạng tra kết quả thi đại học. Không thể diễn tả được thành lời. Nhịp tim nhanh, thở gấp, tay run run khi thông báo kết quả cho bạn bè và nói chuyện lạc giọng...Đó là những biểu hiện cụ thể. Còn niềm vui đang nhảy múa trong tâm hồn, không cách nào định hình được...

o0o

Những ngày trước, khi vài trường đã công bố kết quả và bạn bè bắt đầu có những xúc cảm trái chiều, tôi thường sốt ruột, nôn nao, thi thoảng lại hồi hộp, bất an...Bởi môn Văn là môn khó đoán điểm và là môn quyết định chuyện đậu - trượt, nên tôi chẳng thể nào "định" được kết quả như thế nào...

Suốt vài ngày chầu chực trên mạng chỉ để đợi trường Nhân Văn công bố điểm, dù trong trạng thái mỏi mệt vì cứ...dí mắt vào màn hình, tôi vẫn kiên nhẫn đợi. Bạn bè trấn an, người thân liên tục hỏi, cảm giác còn căng thẳng hơn lúc ở phòng thi đấy chứ...

Có điểm. Tay tôi run run click vào, trang tra điểm thi quá nhiều lượt vào nên...đứng. Tôi thở gấp, nhắn tin cho "ai đó", nhờ tra điểm. Khi tin nhắn vừa gửi là kết quả thi hiện ra chớp nhoáng. 21.5 - một số điểm tôi chưa bao giờ nghĩ tới. Cảm xúc vỡ òa, tôi không nói nên lời, chỉ há hốc vì bất ngờ sau đó nở một nụ cười hạnh phúc, trong lòng nao nao, như có một cơn gió mạnh tạt ngang...Giấc mơ trong suốt những năm phổ thông, giờ đã thành hiện thực. Mọi nỗ lực đã được đền đáp.

Cũng chính vào lúc ấy, hàng loạt tin nhắn bay đến chúc mừng, trên mạng, mọi người bu vào hỏi thăm, máy đứng liên tục nhưng tôi vẫn kiên nhẫn. Mẹ mới về nhà, tôi chạy ra: "Mẹ ơi! Con đậu đại học rồi nè...". Mẹ tôi cũng vui mừng không kém: "Vậy hả? Giỏi quá...", rồi cùng xem điểm...Cả nhà đều vui mừng. Mẹ gọi điện thoại báo tin cho ngoại, ba báo tin cho nội, dì gọi cho tôi, "ai đó" chat với tôi mà vui vẻ hết mực...

Những tưởng ranh giới giữa "đậu" và "trượt" khá mong manh, nào ngờ kết quả lại khiến ta hài lòng. Tôi nhớ lại những tháng ngày ôn luyện vất vả, nhớ những khi ôn nhàu nát cả những cuốn sách Anh Văn, nhớ những lúc từ chối đi chơi cùng bạn bè, chỉ để ở nhà đọc thêm những bài Văn tham khảo, nghĩ về những tháng ngày ngột ngạt, căng thẳng khi phải học hai chỗ luyện thi Toán cùng lúc, rồi thở phào nhẹ nhõm khi nhìn lại kết quả của mình. Không hề là một giấc mơ, bởi dò đi dò lại, kết quả vẫn như cũ, điểm vẫn như cũ...

o0o

Tôi đi ăn uống cùng bạn bè ngay tối hôm ấy, có cảm giác như mình đã trưởng thành thật sự. Dạo phố trên con đường tràn ngập ánh đèn vàng sóng sánh, tôi mơ về một tương lai tươi sáng hơn, khi đam mê bước đầu đã thành hiện thực, khi tôi có những khát vọng chân chính cho bản thân mình...

o0o

Có thể, đây là một "cột mốc" đáng nhớ trong cuộc đời, mà sau này, khi đã trưởng thành thật sự, nghĩ lại, tôi vẫn chẳng thể nào quên...Cố gắng để rồi ước mơ thành sự thật, cũng xứng đáng đấy chứ. Trân trọng những thành quả có được, tôi sẽ ráng phấn đấu để luôn đạt thêm những thành quả về sau...

Theo:http://www.muctim.com.vn/Vietnam/Doi-song-hoc-tro/2010/8-1/39164/

dinhnen

Tổng số bài gửi : 144
Join date : 28/02/2010

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết