TIẾNG VIỆT THẬT TUYỆT VỜI

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

TIẾNG VIỆT THẬT TUYỆT VỜI

Bài gửi  colenchiaki_90 on Tue Nov 17, 2009 9:30 pm

NHỮNG CÁI CƯỜI CỦA NGÔN NGỮ:

Bức thư hoành tráng nhất
:

Nam thân mến!
Khu vực Hà Nội đêm nay và ngày mai trời nắng, nhiệt độ thấp nhất là từ 23 – 25 độ, cao nhất là 32 độ. Tớ viết thư cho cậu. Việc cậu không viết thư cho tớ đã làm xôn xao dư luận, tớ sẽ báo lại việc này với cán bộ lớp.

Giấy xin phép nghỉ học oai nhất:


Hương thân!
Hải đây!
Hôm nay Hải nghỉ học.
Hương biết tại sao không?
Vì cuộc đời đâu chỉ có học
Kí tên: Hải

Bài văn sử dụng triệt để biện pháp lặp từ:

Em thức dậy vào lúc 6h như mọi ngày sau khi nghe rất nhiều “bài hò” vừa phong phú lại đa dạng lúc lên bổng lúc xuống trầm của mẹ; với những âm thanh trong trẻo lạc giữa một bản đàn mà nhạc luật đều hỗn độn, lẫn cả những tiếng ồn ã của xe cộ, tiếng con Mickey kêu ngoài sân, tiếng gà gáy sáng nữa. Rồi em đi đánh răng, rồi em rửa mặt và rồi em ăn một tô mì thật to mẹ nấu khi nãy + uống một cốc sữa cũng không nhỏ tẹo nào. Rồi em tung tăng đến trường, tay sách cái túi bé bé trong có cái họp xinh xinh đựng cơm hộp cho bữa trưa, vai đeo ba lô, miệng lẩm nhẩm mấy câu hát linh tinh “chưa có hôm nào đẹp như hôm nay, non nước mây trời lòng ta mê say ….”. Rồi em học ở trường cả ngày, rồi em lại về nhà khi hoàng hôn buông xuống. Rồi em tắm rửa, ăn tối và rồi em ngồi vào bàn học lúc 7h cho dù cái cổ vẫn cứ thích ngoái ra cái ti vi đang chiếu “Tom and Jerry”. Rồi em đi ngủ lúc 10h để thực hiện đúng mình là một bé ngoan. Một ngày của em bắt đầu bằng chữ “rồi” và kết thúc cũng bằng chữ “rồi”, cô giáo em bảo đó là sự luân hồi. Và bài văn của em đã thỏa mãn yêu cầu của cô cho là sử dụng biện pháp lặp từ.

Em gái của tác giả nhận xét: anh ơi, sao bài văn của anh chỉ có toàn “rồi” thôi, sao anh không cho thêm ít “lòng” vào nữa ạ

Cái tên làm nên cá tính
:

Trong lớp của bạn Huế hồi cấp 1 có một bạn nam tên là: Trần Văn Kiên
Một hôm trong giờ Toán của thầy H, thầy gọi bạn Kiên lên bảng làm bài tập. Thầy bảo là ưu ái bạn Kiên lắm mới gọi lên, đúng như thầy bảo: ngay cả cách gọi bạn này lên bảng cũng được thầy trau truốt cẩn thận mà, các thành viên khác không dám mơ tới mình sẽ được thầy lưu tâm như thế. Giọng thầy vang lên trong sự tĩnh lặng của cả lớp:

Mời em Trần Văn Kiên – con ông Trần Văn Chuồng – cháu ông Trần Như Nhộng

Sức mạnh của lời nói:

Mai là một học sinh giỏi, ngoan, xinh đẹp và có một chất giọng rất trầm ấm. Vì thế cô tiếng việt thường nhờ bạn đọc bài cho cả lớp cùng nghe hay kể chuyện vào mỗi thứ 6 hàng tuần. Một hôm, trong giờ trả bài tập làm văn, Mai được cô giáo mời lên đọc bài văn viết ở nhà cho cả lớp cùng nghe vì cô phê trong bài đó điểm cao. Mai hí hửng đến lên bục giảng, chọn chỗ cao nhất để các bạn có thể “overview” mình toàn bộ và quan trọng là nghe được những gì mình đọc (bề ngoài thế thôi, chính là mọi người ai cũng nhìn thấy bộ váy mới của Mai). Bài văn đang được Mai đọc rất trôi chảy thì bạn Hoàng trong lớp bỗng đi lên, nói rất gắt và giật lấy vở của Mai khi nghe Mai đọc đến câu:

“Hoàng hôn Mai ở ngoài bờ ruộng”

Nàng Mai nhà ta, trong lúc viết văn đã quên không thêm một “,” vào trong câu nên làm ban Hoàng hiểu lầm, bạn Hoàng lúc đó đỏ bừng mặt và chạy ra ngoài.
Razz

colenchiaki_90

Tổng số bài gửi : 3
Join date : 17/11/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết